• Chuyên mục

  • Bài Được Chú ý

  • Blog Stats

    • 48,671 hits

Cô Chủ Nhỏ

Truyện ngắn: By Võ nhật Thủ

Tui là chó. Đúng nghĩa là chó như con người gọi họ nhà có 4 chân và biết sủa như chúng tui.Tui không biết họ hàng nhà tui là ai? Tui chỉ biết ai là người thương tui chăm tui, tui gọi là chủ. Thuộc tính họ chó nhà tui như rứa!

Tuổi thơ của tui, ngắn ngủi mà buồn tủi lắm! Trong bốn anh em sinh ra, tui là đứa cọc còi. Mấy đứa anh, đứa chị dành bú hết, cắn tui nữa. Chúng tham ăn, tham bú lắm! Dành hết phần nên tui bị “xi cà hoe” ngay ở tuần mới mở mắt. Thiếu ăn, thiếu bú không lớn nổi nên tui bị bọn vi trùng ghẻ lỡ hoành hành. Tui thành con chó con gớm ghiếc. Lão chủ thấy tui ghét tui, tránh tui như đám người sợ hủi. Một buổi tối lão quyết định bắt tui xa đàn, lão mang tui, chạy xe máy đến một ngã tư vứt tui ở đó rồi chạy đi.

Nếu con người ai đã từng là kẻ mồ côi, xin ăn chắc hiểu được tâm trạng tui lúc nớ. Một con chó con mới mấy tuần tuổi đã phải xa mẹ, bị vất ra giữa nơi xa lạ ồn ào xe cộ. Tui không dám xuống đường vì dòng người và xe có thể cán dập đầu tui bất cứ lúc nào. Tui chạy lon ton dọc theo hè phố, hồi nớ tui không biết chi ý thức nhưng bản năng sinh tồn của loài chó khiến tui phải chạy, phải kêu. Càng kêu càng đói. Tui đói sữa, đói ăn. Tiếng kêu tui mỗi lúc một yếu dần. Dòng người đi qua nghe tiếng kêu cũng chỉ nhìn tui thương hại, thậm chí có người phun nước miếng vì thân hình lở lói gớm ghiếc của tui.

Khuya. Người thưa dần, thưa dần. Những hi vọng cuối cùng mong một ai đó dừng lại bố thí cho tui chút thức ăn, hay cái chi đó dần tuyệt vọng. Hồi nớ tui không có khái niệm chết, vì không biết chết là chi nhưng sợ, sợ lắm! Vì từ khi mở mắt với đời, dù bị hắt hủi tui vẫn có mẹ, có anh chị, có tiếng sủa, tiếng đòi ăn, đòi bú quen thuộc. Còn bi chừ, một thân đơn độc, lạnh cóng. Trời lại đổ mưa, tui không biết núp đâu cứ để mặc cơn mưa xả xuống giữa niềm sợ hãi và cơn đói cùng cái lạnh. Tiếng kêu tui oai oái giữa trời đêm dường như bị tiếng mưa át mất. Tui run rẩy dưới ánh điện đường trong cơn mưa.Tuyệt vọng!

Một chiếc xe máy dừng lại, người trên xe cuối xuống chìa tay ôm tui. Cái ấm của lòng bàn tay con người ấy tui cảm nhận còn hơn cái ấm của mẹ tui trong những lúc sởi ấm anh em tui dù thân tui còn run bần bật. Người đó ôm tui, lau khô rồi bỏ vào cốp xe chạy đi. Tui ngồi trong cốp xe bụng đói cồn cào nhưng ấm. Không gian tối thui nhưng trong tui ánh lên tia hy vọng, chắc tui sẽ có được cái để ăn.
Người í mang tui về nhà đưa tui vào một cái hộp đựng áo rách làm giường ngủ cho tui. Ỏng đi tìm thức ăn, bỏ vào chén để trong hộp. Đói. Tui ăn ngấu nghiến. Thức ăn chi không biết nhưng ngon, ngon lắm! Đến nỗi cả cuộc đời sau ni tui không bao chừ có lại được bữa ăn ngon như rứa. Đơn giản vì tui đói quá mà!

Sáng hôm sau vì tui mà có sự tranh cãi và to tiếng. Ông í là ông chủ nhà, có lòng thương cứu tui giữa trời khuya nhưng vợ ổng, là bà chủ thấy tui gớm ghiếc biểu ông liệng tui đi đâu thì liệng. Tui không thể nói bằng ngôn ngữ loài người chỉ biết nhìn ông chủ bằng đôi mắt sợ sệt và van lơn. Thằng con trai ổng, học cấp 2, là sau ni tui mới biết, thấy tui cũng phun nước bọt, bịt mũi như muốn ném tui ra khỏi đôi mắt cận 3 độ đi – ốp của nó. Số phận tui coi như xong khi bà chủ bắt tui bỏ vô trong cái giỏ để đi vứt đâu đó.

Tui hồi nớ không biến cầu trời cầu phật là chi, chỉ biết nghĩ đến đói, khát và lạnh như hồi hôm mà kinh. Tui không có ý thức chi hết. Vì nhỏ quá mà! Nhưng đêm trải nghiệm vừa rồi cộng với bản năng cho tui biết thế nào là khiếp sợ.
Đúng lúc đó một người trong gia đình xuất hiện. Đó là cô bé tật nguyền đi trên chiếc xe lăn. Có lẽ vì nghe cả nhà cãi ỏm tỏi về tui nên cổ bị đánh thức từ phòng ngủ lăn xe ra ngoài. Cô bé nhìn tui bằng ánh mắt cảm thương tội nghiệp. Sau đó cô bé nói là để tui lại cho cô bé. Cả nhà đều im. Lời cô bé như một mệnh lệnh không ai dám cãi. Tui được đem ra khỏi giỏ và về lại cái giường ấm hồi hôm ông chủ làm cho. Tui cám ơn Cô Chủ Nhỏ (tui gọi Cô Chủ Nhỏ bắt đầu từ đó) bằng cái vẫy đuôi ríu rít là kiểu bày tỏ lòng biết ơn của loài chó.
…….
Đó là đoạn tuổi thơ kinh hoàng nhứt trong đời tui. Sau đó, dù tui có gớm ghiếc nhưng Cô Chủ Nhỏ một lòng thương yêu tui. Cô tắm rửa cho tui. Lần đầu tiên trong đời tui được đối xử bằng lòng thương yêu mà ngay cả mẹ tui cũng không dành cho tui trước đó. Nước mắt tui ứa ra. Cô Chủ Nhỏ bảo ba cổ mua thuốc ghẻ, thuốc lác về xức đầy mình tui. Tui đau lắm, rát lắm nhưng tui không kêu, không ẳng. Tiếng kêu đau của tui sẽ làm lòng Cô Chủ Nhỏ quặn lại. Tui biết rứa! vì cổ luôn dành cho tui tình thương bằng những cái vuốt ve, và tiếng gọi trìu mến. Cổ đặt cho tui tên Lu.

Tui đã vượt qua nỗi đau và bệnh tật, thân thể mỗi ngày được Cô Chủ Nhỏ chăm sóc và luôn chia xẻ phần ăn của mình cho tui nên tui lớn lên và đẹp mã.
Tui thương Cô Chủ Nhỏ lắm! Mà tui không biết tại răng cổ bị teo hai chân không đi được nên cứ phải ngồi xe lăn? Cả nhà sáng ra là ai đi phần nấy đến trưa, đến tối mới về. Trong nhà chỉ còn tui với Cô Chủ Nhỏ. Tui vui đùa làm trò cùng cổ. Cô Chủ Nhỏ vui lắm cứ bày tui đủ thứ trò tui làm được cô cứ cười khanh khách.

Hóa ra sự có mặt của tui trong gia đình này đã đem lại nhiều tiếng cười vì tui đã làm vui Cô Chủ Nhỏ. Mà hình như cổ là báu vật của gia đình này nên ai cũng dành cho cổ lòng yêu thương. Thấy cổ vui ai cũng vui. Nhờ rứa tui cũng được thương lây. Thằng anh cổ dù ghét tui đến mấy nhưng thấy em mình vui cũng không dám nạt nộ tui. Mà lỡ có nạt nộ là bị cái mắng từ Cô Chủ Nhỏ nên hắn cũng biết sợ.

Sau ni tui lớn Cô Chủ Nhỏ bày tui, dạy tui nhiều thứ lắm! Dạy tui cách ăn cách đi vệ sinh và thậm chí dạy cho tui hiểu tiếng người. Cô Chủ Nhỏ với tui là chị là thầy còn cổ luôn coi tui là bạn. Tình bạn cổ dành cho tui đầy tình thương và trách nhiệm. Có hôm tui bị Tào Tháo rượt đến bỏ ăn. Cổ cũng buồn không ăn. Cổ nằng nặc bắt ông chủ đưa tui đi bác sĩ chó để khám và trị bệnh. Tui khỏi bệnh cổ mới chịu ăn.

Tui cám ơn cuộc đời này đã cho tui từng là một chú chó ghẻ lở. Vì ghẻ lở nên mới bị tống ra khỏi nhà để may mắn tui được về với Cô Chủ Nhỏ, về với vòng tay yêu thương và trìu mến của một tấm lòng người dành cho kiếp chó như tui. Trong mắt Cô Chủ Nhỏ chưa bao tui là chó mà luôn được coi là bạn.

Tui đâm ra thương và kính trọng con người. Họ thiệt vĩ đại! Họ không chỉ biết yêu thương đồng loại mà còn thương và tôn trọng đến cả loài chó như tui. Bởi suy nghĩ như rứa nên từ bản năng loài chó hễ thấy ai lạ là sủa tui thấy con người là cứ thân thiện vẫy đuôi.

Bữa nớ cô chủ còn đang ngủ, tui chạy ra vườn làm một phát ị. Nhà đi vắng hết, chợt có hai người đàn ông lịch thiệp lắm! Họ đi xe máy lại mở cổng. Tui nghĩ chắc là bà con thân thiết chi của ông chủ nên ngồi trong hiên nhìn ra vẫy đuôi thay cho lời chào thân thiện. Họ đẹp quá! lịch lãm quá! Con người thật tuyệt! Lúc đó trong đầu tui chỉ toàn ý nghĩ ngưỡng mộ. Một người đi vào, nhìn tui. Tự nhiên phóng ra một phát gậy trúng vào đầu tui. Tui chỉ kịp kêu lên một tiếng “ẳng” rồi ngất lịm. Thằng người í tóm thân xác mềm oặt của tui nhảy lên xe máy chạy vù biến mất.

Lúc tui tỉnh lại, thiệt ra tui không còn tỉnh nữa mà hồn tui tỉnh thì đúng hơn. Thằng người đập tui chết rồi! Tui đau đớn nhận ra tui không còn trên dương gian. Hồn tui phiêu diêu, tui về lại nhà. Cô Chủ Nhỏ vẫn chưa thức dậy. Đống máu từ đầu tui vẫn còn tươi rói. Tui muốn vào nhà gọi Cô Chủ Nhỏ nhưng một ai đó ngăn không cho tui vào. Tui tru lên những tiếng kêu âm hồn của một ma chó nhưng nào ai biết, ai nghe! Tiếng tru đau thương đến tận cùng, tui khóc nhưng làm chi có nước mắt?

Tui lang thang đi tìm thân xác mình. Hai thằng đập tui, mang tui đến Quán Thịt Cầy, môt thằng giơ hàm răng trắng hếu cười với lão chủ quán rồi đổi thân xác tui với mấy đồng bạc.Chiều đó xác tui bị thui vàng ươm, đám người xì xụp ăn, gặm thịt tui, xương tui, nốc vào người những cuốc rượu rồi khề khà thích thú khen ngon. Tui tởm lợm. Hóa ra loài người cũng lắm kẻ đáng kinh tởm.

Đêm đó tui là ma chó, tui về lại ngôi nhà Cô Chủ Nhỏ. Cô khóc ngất lắm lần. Nước mắt cô hình như khô đặc, giọng cô khàn đi khi gọi tên tui: Lu ơi! Lu ơi! Tiếng gọi của cô đau nhói giữa trời đêm.

Ngày mai, và ngày mai nữa, trên chiếc xe lăn ấy Cô Chủ Nhỏ đã mồ côi tui. Niềm vui của một cô bé tàn phế chỉ biết gởi niềm vui cùng tui, người bạn nhỏ bốn chân đã bị chính loài người của cô giết mất.
Tại răng lại rứa? Tui có tội tình chi? Tui chỉ biết sống thân thiện, với tình yêu của loài chó để ngày lại ngày đem chút niềm vui cho Cô Chủ Nhỏ tàn phế vốn đã chịu quá nhiều thiệt thòi. Tại răng có người lại tàn nhẫn đến rứa? Lẽ nào chỉ vì lý do đáng ghê tởm: Thịt tui thơm, hay xác chết tui đổi được mấy đồng bạc?
Tui là loài chó, chính xác là ma chó không biết đâu là câu trả lời.

Tui không khóc được, bởi tui là hồn ma. Ai đó thương tui khi đọc truyện này hãy khóc giùm tui giòng nước mắt dành cho Cô Chủ Nhỏ. Tui cám ơn thật nhiều.

Advertisements

Ông già bán vé số

Truyện ngắn by Võ Nhật Thủ

Cứ hằng cuối tuần tui chở cả nhà đi tắm biển. Lần mô qua vòng xoay cầu Tuyên Sơn tui cũng thấy ông già ngồi bán vé số.
Hôm đầu không để ý, hôm sau vẫn thấy ổng ngồi đó. Tui dừng xe bước lại. Ổng ngồi bên chiếc nón cời, đưa tập vé số tay run run, đôi mắt mờ, mái đầu bạc trắng húi cua.
– Mua, mua… vé số giùm đi anh!
Thấy ông thiệt tội nghiệp tui mua 5 tờ, hỏi ổng chớ ông ở đâu mà ngồi bán vé số ở đây?
Ông đưa đôi tai nghễnh ngãng để nghe rồi nói, tiếng nói cũng không tròn giọng. Vợ con tui chết hết rồi! Tui ở trên Tiên Phước lận!
Tui chào, chúc ổng mong bán hết vé số.
Lên xe con gái tui cầm 5 tờ vé số xum xuê. Ba ơi! Nếu trúng số ba làm chi ba?
Tui hỏi lại: Nếu con con sẽ làm chi?
– Con sẽ tặng lại hết lại ông già bán vé số.
– He he… nhớ nghe! Trúng thiệt ba cho hết mẹ con con không ý kiến nghe!
Bữa nớ trong năm tờ trúng được 1 tờ giải tám. Tuần sau ngang qua tui bảo con gái xuống xe lại đổi lấy 5 tờ còn biếu ổng 5 tờ.

Các lần sau tui đều ghé mua. Mỗi lần mua, tui nhận được ổng nụ cười xem như là phần thưởng cho mình vì đã đem lại chút niềm vui cho ổng.
Vé chẳng lần mô trúng nữa, mấy tuần đầu con gái còn hăm hở nhưng sau ni dò hoài chẳng trúng rồi có khi dò khi không.
Tuần nọ tui qua không thấy ổng ngồi, hôm sau không thấy. Rồi tuần sau và các tuần sau đi tắm biển tui không còn thấy ổng ngồi đó nữa. Con gái tui nói là chắc chỗ ni bán ế ổng đi tìm ngồi chỗ khác, Vợ tui thì nói biết đâu ổng về quê.
Bữa nớ tui lục ví tình cờ còn hai tờ vé số mua của ổng chưa dò. Tui bật máy dò chơi xem như một chút thương cảm dành cho ổng. Không ngờ lần ni trúng thiệt mà trúng nhiều.
Nhưng chừ ổng ở mô mà tìm?

Hôm sau tui đi tìm ổng, chắc ổng già không đi xa nên mua vé số ở đại lý mô gần đây. Tui tìm đến đại lý vé số gần nhất, mô tả hình dáng. Người chủ đại lý gật đầu:
– Rứa là ông già Tâm rồi! Ổng người Tiên Phước. Mấy dạo lấy vé số ở đây đi bán rồi về xin ngủ nhờ ở đây. Hơn cả tháng ni, từ bữa ổng bị cảm vì đi bán gặp mưa ổng nhận hết tiền cọc về quê rồi!
Tui xin tên địa chỉ. Tên thì rõ địa chỉ chỉ ghi đến cấp xã không thôn, không xóm.
Tui về không nói chi chuyện 2 tấm vé số. Tui nói dối vợ là mình đi công tác xa. Hôm sau tui một mình đi Tiên Phước.

Lên đến cái xã mà người chủ đại lý cho, tui hỏi tên ổng, mô tả người thấp, đầu bạc húi cua, đi bán vé số… ai cũng lắc đầu không ai biết ông già Tâm là ông mô. Cả một ngày dong ruỗi tui không tìm được ông. Hôm sau tui lên Ủy ban xã xin gặp công an hộ tịch. Xin tìm người thân. Họ hỏi chớ ông nớ tên chi? Bao nhiêu tuổi?
Tui nói ông nớ tên Lê Văn Tâm khoảng tuổi tầm 80, 85 chi đó!
Công an tra trên danh sách. Lê Văn Tâm có nhiều Lê Văn Tâm nhưng không có ai ở độ tuổi 80, 85. Có 2 người, 1 người tuổi 50, 1 người tuổi 75 là già nhứt. Tui hỏi thôn xóm của người ở tuổi 75. Công an mới hỏi chớ tui là cái chi của ông Tâm? Tui nói tui là người bà con xa. Lạc nhau lâu quá chừ đi tìm lại.

Tui tìm đến xóm ổng. Tui nói tên người, rồi mô tả, người ta mới à lên: Ơ, biết rồi! Tên khai sinh ổng là ông Tâm nhưng ở cái làng ni ai cũng kêu ổng là ông tư Hậu nên chú hỏi thì chẳng ai biết mô!
Tui mừng quá xin được chỉ nhà, người nớ thở dài nói: Ổng mất rồi chú ơi!
Tui nghe như sét đánh: Ổng mất hồi mô? Răng mất?
Người nớ nói: Một dạo ổng bỏ nhà đi, không biết đi mô, mấy tháng trời ổng quay về, ho sù sụ rồi ốm nặng. Ổng mất mới gần tháng ni.
Tui hỏi: Chớ vợ con ổng mô?
– Ổng ở một mình, vợ mất hơn 20 năm rồi!

Tui đến nhà ổng. Nói là nhà nhưng là mái lều thì đúng hơn. Nhà bằng tre vách gạch. Tạm bợ che chắn bằng mái ngói bạc màu. Ngôi nhà vắng hoe khói hương tàn lạnh. Trên bàn thờ ông còn bức chân dung như dáng ông ngồi bán vé số cùng với tấm di ảnh bán thân đã bạc màu chắc là của vợ ổng. Tui thắp nén hương, quỳ lạy mà rằng: Ông ơi! Con tìm đến ông thì ông đã xa rồi! Con xin thắp ông nén hương gọi là duyên tri ngộ.
Hàng xóm thấy tui đến nhà thắp hương chắc thấy lạ nên vài người đến hỏi thăm. Qua hàng xóm tui mới biết ông già Tâm, à quên cuộc đời ông tư Hậu.

Hồi nớ, chiến tranh vùng này ác liệt lắm! Tiếng khóc bi ai, xác người tan thây vì đạn pháo. Dân bỏ làng mạc, ruộng đồng chạy tứ tán. Người thì xuôi Tam Kỳ, kẻ lên miền ngược chạy theo hai chiến tuyến. Ông Tư ngày nớ cũng rứa! Gia đình ly tán, ông phiêu bạt phương trời rồi bị bắt lính đi quân dịch.
Đến sau tháng 4 năm 1975 người làng mới trở về với đống hoang tàn của cuộc chiến để dựng lại nhà, cuốc lại ruộng. Lúc nớ mới biết ai còn, ai mất. Ai đoàn tụ, ai ly tan. Ông Tư trở về với chiếc chân khập khiểng của một thương phế binh cùng với người đàn bà lớn hơn ông bảy tuổi mà ông gọi là vợ.
Ông về với làng xưa nhưng không còn ai thân thích. Chiến tranh đã cướp hết rồi! Còn mình ông may mà có thêm người bạn đời ông gặp trong chiến tranh. Thực ra theo ông kể, người đàn bà ấy đã cứu và cưu mang ông khi ông bị thương trong đợt rút chạy trong ngày đầu chiến trận ở kỳ mùa hè đỏ lửa Quảng Trị năm 1972. Nơi quê bà ấy chiến tranh còn ác liệt hơn cà nơi này. Cả hai sau đó lưu lạc về phương nam cho đến ngày tàn của cuộc chiến. Hai mảnh đời cùng chung số phận bởi chiến tranh đã hòa vào thành hơi thở vợ chồng mà không cần tờ đăng ký kết hôn hay phải sợ dị nghị về tuổi tác. Mơ ước đời thường là có được mụn con cứ trôi dần theo năm tháng.

Rứa mà, hai mươi năm trước người vợ của ông đã bỏ ông lại một mình. Bà ra đi vì căn bệnh ung thư quái ác. Căn bệnh của bà đã cướp của ông những thứ quý giá nhất mà ông cóp nhặt trên đời. Đó là hạnh phúc, đó là mồ hôi trên những đám ruộng và vườn tược khai phá của hai vợ chồng kể cả ngôi nhà và mảnh vườn ông đang sống. Ông bán tất để đổ vào cơn bênh. Khi bà mất ông đã sạch tay theo nghĩa đen và nghĩa bóng. Ông dựng lại mái lều bây chừ sống thui thủi với chiếc chân què cùng chiếc di ảnh bán thân của người vợ qúa cố.
Cái chân như di chứng của chiến tranh cứ hành hạ ông lúc trái gió trở trời. Mới tuổi 75 vậy mà ông già khọm như tuổi 85! Mấy tháng trước ổng bỏ làng ra đi không ai biết ông đi đâu (thực ra là ông đi bán vé số như đã kể). Đến khi trở về ông tiều tụy hơn. Cơn bệnh tuổi già đổ ập xuống xác thân gầy mọn. Cơn ho sù sụ không cần thuốc men hình như ông đã biết trước điều gì sẽ đến. Ông nhờ người hàng xóm là ông Bảy Cầu gửi lại lời trăn trối. Ông bảo rằng Tui mong sớm về với bà nhà tui. Tui nhờ ông chôn tui bên mộ bà.
Rồi ông lấy ra bọc tiền còn đúng ba triệu rưỡi nói là tui còn từng đó nhờ ông và hàng xóm lo hộ cái hòm.
Hôm sau ông đi trong vòng tay và tiếng khóc tiễn đưa của người hàng xóm. Đời người vậy đó! Chiến tranh đã cướp đi của ông quá nhiều. Giờ nằm xuống không còn ai là người thân vuốt mắt khóc thương.

Tui được ông Bảy Cầu đưa đi thăm mộ. Trời ban trưa nắng cháy. Hai ngôi mộ như hai nấm đất khum khum trên ngọn đồi đầy nắng gió. Một đã được lớp thời gian bào mòn sỏi đá, một còn mới tinh tươm màu đất chưa khô. Chung quanh không một ngôi nhà, chỉ có những bụi sim dại rung rinh trong cái nắng khô cằn của miền sơn cước.
Tui thắp nén hương cho ông. Nghĩ mà thương! Số phận con người nào ai biết trước? Ông đã đi qua đời người như con thuyền ba lá trên sông. Ở đó cứ tưởng hạnh phúc vợ chồng sẽ cập tới bến cuối của cuộc đời nhưng người vợ đã nửa đời đứt gánh để ông lại một mình chống chọi với những cơn bão tố của cuộc đời. Con thuyền ông giữa sông Đời sao mà nhỏ nhoi đơn độc! Hơi thở cuối cùng hắt ra với ông có lẽ là phút giây hạnh phúc nhất. Bởi sau lằn ranh định mệnh giữa sự sống và cái chết ấy ông vĩnh biệt đời người để về với cõi thiên thu nơi ấy có người vợ thủy chung chờ mình bao năm tháng. Ông đã trả lại với đời, tất cả. Từ hình hài, hạnh phúc và nỗi đau nặng thêm vì năm tháng để cùng vợ về với cát bụi về với cõi vĩnh hằng. Không một tiếng kinh nguyện cầu, không một lời rửa tội. Ông từ biệt cõi đời trong ước nguyện nhẹ nhàng như làn khói trắng tan xa.

Trời vẫn chói chang, vũ trụ mênh mông vậy mà con người thật nhỏ bé. Thời gian là vô tận mà đời người gói lại chỉ phút giây! Hai nấm mồ rồi sẽ ra sao? Không người thân chỉ có tình hàng xóm. Ai sẽ là người chăm sóc? Tui tần mần trước mộ. Tui chỉ là khách qua đường như chiếc bóng vô tình thoáng qua đời ông trong những buổi chiều đi tắm biển và chỉ biết ông là ông già bán vé số. Khi tìm về ông, hi vọng những gì tui có được sẽ giúp ông một chút gì cho vơi khốn khó. Vậy mà ông đã lỗi hẹn cùng tui, dù hai người không một lời hẹn ước.

Chiều đó tui nhờ ông Bảy Cầu tìm cho tui mấy người thợ hồ. Khi biết ý định tui xây mộ làm ổng ngạc nhiên lắm! Cái tin tui xây mộ cho ông tư Hậu cũng nhanh chóng lan ra khắp xóm, khắp thôn. Người ta đồn đoán đủ thứ về quan hệ giữ tui với ổng. Người thì nói tui bà con bên vợ, người thì nói chắc tui là con của đồng đội cũ ổng hồi xưa. Còn tui, tui chỉ cười úp mở ai hỏi chi tui cũng gật.
Xem được ngày, đội thợ sốt sắng làm ngay. Tui ở lại nhà ông Tư, lo chu cấp tiền bạc, vật tư. Một tuần sau ngôi song mộ được xây trên đồi gò đầy nắng. Trên bia mộ, tui khắc kỹ càng hai tấm ảnh bán thân của hai vợ chồng. Cả xóm ai cũng ngạc nhiên vì họ không ngờ đời ông Tư với bao bất hạnh, gian truân đến khi nằm xuống có người thân từ trên trời rơi xuống về xây mộ cho cả hai vợ chồng. Họ nói là đời ông nghèo nhưng sống phước đức nên trời thương.
Mộ xong, tui nhờ nhà ông Bảy Cầu làm cho mâm cơm để tạ mộ và đãi đội thợ hồ cùng bà con quanh xóm.

Đó là ngày cuối tuần tui đưa vợ con về vùng quê ấy mà không nói là đi đâu, chỉ nói lên Tiên Phước thăm một người. Đến nơi tui dừng xe lại bên ngôi song mộ vừa xây hỏi vợ và con là biết mộ ai không? Tui trả lời luôn đây là mộ của ông già bán vé số. Có lẽ ngạc nhiên nhất là con gái tui vì nó không tin ông già đã mất. Vợ tui hỏi chớ mộ ni ai xây mà đẹp, tui nói là tui xây. Vợ tui không tin, con tui nói chớ tiền mô mà ba xây? Tui nhắc lại lời con: Hôm trước con nói nếu trúng vé số thì tiền con sẽ làm chi? Nó nhắc lại. Con sẽ gửi cho ông già bán vé số. Tui nói. Thì tiền trúng vé số ba đi xây mộ cho ổng.

Buổi tạ mả chỉ là mâm cơm với chén rượu nhạt mà thật cảm động, thân tình. Gia đình tui chung vui với hàng xóm quê ổng. Đến giờ người ta vẫn cứ thắc mắc tui là ai, bà con chi với ông tư Hậu? Tui kể thiệt là tui chỉ là người mua vé số. Cặp vé số trúng tui tìm ổng để gửi lại theo ước nguyện của con gái mình nhưng đến nơi thì ông Tư đã đi xa. Tiền đó không trao tận tay thì thôi tui xây cho vợ chồng ổng ngôi mộ xem nhưng chút phúc phận mà cuộc đời này dành cho ổng. Ừ đời người đã có định phần định số thì phúc phận âu cũng có kiếp, có duyên. Cả xóm ngạc nhiên mà cũng nghẹn ngào. Tui nói với ông bảy Cầu là tiền xây tui còn năm triệu. Tui xin gửi lại nhờ ổng lo các ngày giáp tuần, giáp năm, mãn chế cho ông tư Hậu

Dân làng bịn rịn chia tay tui. Bà bảy Cầu còn gửi tặng tui ký tiêu nói là đặc sản tiêu thơm Tiên Phước xem như tấm lòng chòm xóm thay mặt hồn thiêng ông tư Hậu gửi đến tui thay cho lời cảm tạ.

Trên đường về, tui ghé lại mộ. Vợ chồng cùng con gái thắp nén hương với lời nguyện cầu thay cho câu từ biệt. Con gái tui nhìn hai ngôi mộ bảo tui: Chắc dưới nớ ông bà vui lắm ba he!
Ừ, tui hình dung ông già bán vé số cùng vợ đang nắm tay nhìn tui với một nụ cười thật vui.

Đà Nẵng tháng 8 năm 2016

Pháo hoa

Truyện ngắn by Võ Nhật Thủ

Tôi chẳng còn háo hức khi biết tin thành phố bắn pháo hoa. Tôi đã đi xem hình như ba lần. Ừ đúng rồi! một lần có giấy mời, hai lần chở cả nhà chen lấn để xem. Cái cảm nhận về sự mãn nhãn ban đầu dần dần tàn lụi. Lần này thành phố bắn pháo hoa chào mừng ngày lễ lớn, chẳng ai trong gia đình còn háo hức đi xem như lần đầu được chứng kiến.

Tôi nằm nhà, bật tivi, à! cuộc bắn pháo hoa được truyền hình trực tiếp! Tiếng đùng đùng dội lại từ bờ sông gần nhà, nơi đang tổ chức sự kiện khiến tôi phải dán ít phút vào màn hình.
Những màn pháo hoa bay vút lên trời cao rồi hóa thành từng hạt sáng li ti rớt nhẹ trên bầu trời thật đẹp! Tôi có bảo thủ quá chăng khi cái đẹp ấy tạo nên sự lung linh của thành phố nhưng tôi lại là người không biết thưởng thức? Ừ, tôi đã quá quen rồi! Cái đẹp đối với con người chỉ cảm nhận một đôi lần còn nếu xem hoài, nhìn hoài thì con công chưa chắc đẹp bằng con cú!

Tôi đưa remote chuyển sang một kênh khác, kênh đang thời sự về học sinh miền núi. Các em nhẻm nhem với đôi mắt tội nghiệp. Ngôi trường các em đang học vách lá, mái lợp dột nát đang chờ sự “thương hại” của người xem phóng sự.

Tiếng thở dài bất chợt. Những tiền tỷ ngoài kia đang hòa vào những hạt pháo hoa và những tiếng đì đùng rơi lả tả vào hư không trên bầu trời thành phố của tôi. Còn nơi ấy, nơi vùng cao xa xôi ấy, các em đang cần một mái trường, đang cần cái chữ, cần một bữa cơm no để đến trường.

Những đôi mắt ngây thơ kia hay những hạt pháo hoa đang đau đáu rơi giữa lòng mình?

 

Quả Penalty

Truyện ngắn:
By Võ Nhật Thủ

World Cup 2018 tổ chức ở Nga.
Lần đầu tiên đội VN được lọt vào chung kết tranh giải cùng 31 anh hào khắp châu lục. hơn 90 triệu dân VN vui hết biết. Tại vòng loại đội VN nằm ở bảng tử thần gồm: Đức, Bờ Biển Ngà, Hà Lan. Đội VN xem như là đội lót đường.
Vậy mà, với tinh thần quật khởi, nòng cốt là đội U19 của Bầu Đức năm nào, đội VN đã thắng được Bờ Biển Ngà ở trận đầu với tỉ số 1-0, trận nhì gặp đội Đức quá mạnh phải thua với tỉ số trắng tay 0-3.

Niềm hy vọng được thắp lên, khi Hà Lan thắng Đức lẫn Bờ Biển Ngà, Oái ăm thay Đức bị chính Bờ Biển Ngà giết với tỉ số sít sao 2-1. Lượt thứ ba VN chỉ cần cầm chân được Hà Lan là được vào vòng knock out 16 đội. Nhưng Hà Lan của huấn luyện viên Robben thật sự quá mạnh.
Trận đấu quyết liệt, Hà Lan với đội hình toàn cầu thủ dự bị nhưng vẫn trên cơ VN. Định mệnh như an bày ở phút 80 Hà Lan đã ghi bàn thắng 1-0 hòng dập tắt hi vọng mong manh của VN. Nhưng chính lúc đó VN vùng dậy. Không còn gì để mất, tràn lên, tràn lên… phút bù giờ thứ nhất, Công Phượng nhận đường chuyền sát vùng cấm, bằng một pha lắt léo bòng đi xuyên vào vùng cấm, hậu vệ Hà Lan ào lên, xoạc chân vào bóng, Công Phượng chỉ chờ có thế nhảy lên rồi ụp xuống ôm chân thét lên đau đớn.
Tuýt! Tiếng còi trọng tài tuýt lên, ông rút thẻ vàng. Ngay lúc đó, Phượng mở mắt, hình như có ánh mắt Bầu Đức nhìn mình. Phượng hét lên:
– No, No…. rồi nhảy lên chắn trước hậu vệ số 6 của Hà Lan, nhìn thẳng vào mắt trọng tài. No, no… It’s mine!
Trọng tài gạt Công Phượng ra, chiếc thẻ vàng đã giáng xuống hậu vệ Hà Lan, VN hưởng trái phạt đền, trong sự phản đối của Huấn luyện viên Robben.
90 triệu dân, nổ bùng sung sướng! Bình luận viên trên truyền hình gào lên như khóc:
– Penalty! Các bạn ơi! Penalty rồi! Chiến thắng còn tính bằng giây nữa rồi!
Ai sẽ sút trái Penalty này! Công Phượng! Vâng thưa các bạn, lại là Công Phượng, chính anh đã mang về trái penalty cho đội VN và chính anh sẽ sút trái này!
Hồi hộp! Hồi hộp quá các bạn!
Công phượng bước lên rồi! Thưa các bạn, Công Phượng… sút! Lời bình luận viên gào lên khan cả cổ

Nhưng trái bóng theo hướng chân sút của Công Phượng không bay vào khung thành trước mặt mà bay về góc cuối sân.

Cả sân chết lặng,
Cả thế giới chết lặng.
Tất cả cầu thủ VN ào lên ôm chầm Công Phượng.
Họ khóc.
Chính lúc đó trọng tài thổi còi hết trận.

Ngoài đường bis huấn luyện viên Robben quay mặt đi.
Trước mắt ông, trái phạt Penalty trong trận Hà Lan – Mexico mùa World Cup Brasil 2014 hiện về.

Khóc

By Võ Nhật Thủ – Truyện cực ngắn.


Chị được cơ quan tổ chức buổi tuyên dương, khen thưởng vì thành tích tố cáo tội ác tay đình của tập thể y bác sĩ.
Buổi tuyên dương chóng vánh chỉ có mấy lời phát biểu không một bó hoa chúc mừng.
Nhận phong bì tiền thưởng từ tay vị lãnh đạo, chị khóc.

Về đến nhà mắt chị còn đỏ hoe!
Con gái chị hỏi:
– Vì răng mẹ khóc.
Chị im lặng đưa phong bì tiền thưởng cho con.
Con gái đếm đi, đếm lại chỉ có 320 ngàn đồng.
Nó ôm chầm mẹ, nó khóc.
Tiếng khóc của nó còn to hơn tiếng khóc của chị lúc được tuyên dương.

Hộp chì màu

Truyện ngắn by Võ Nhật Thủ

Đêm nay ba đang nhậu. Con gọi điện:
– Ba ơi, ba về nhớ mua cho con hộp chì màu nghe ba! Con phải tô tranh ngày mai nộp cho cô, hộp chì màu có bảy ngàn thôi ba nợ!
– Ừ, để ba mua.
Cuộc nhậu vẫn tiếp tục….

Con lại gọi điện:
– Ba nhớ mua nghe ba! Con không tô được màu ngày mai cô phạt con, nghe ba!
– Ừ ba nhớ!….
Cuộc nhậu vẫn chưa tàn….

 

Tan cuộc ba về, đường phố vắng tanh, nhà sách đã đóng cửa. Không còn nơi nào để mua bút cho con.
Về nhà con đã ngủ. Bức tranh trên bàn còn nguyên đang đợi hộp chì màu ba mang về, vậy mà….
Thương cho con của ba! Thôi ngủ ngoan con nhé! Cho ba gửi vào giấc ngủ của con một lời xin lỗi.

Đêm 18/04/2012

Nụ xuân

Truyện ngắn by Võ NhậtThủ

Chuyện cơ quan những ngày này tất bật, rồi tiếp khách, rồi bạn bè và cuối cùng… tôi về trẽ!
Mới dắt xe vào nhà, vợ tôi đã mở “volumn” bật bài ca muôn thuở:
– Anh ngày nào cũng về muộn!
Tôi chống chế cũng một câu muôn thuở nhạt phèo, nhưng được “gia vị” bằng nụ cười: Công việc mà em!
Vợ tôi đáp lại bằng cái nguýt dài rồi đi xuống bếp nhưng lạ thay, trong cái nguýt ấy hình như phảng phất một nụ cười. Tôi thấy vui vui.
Con gái 8 tuổi của tôi ở phòng học trên gác chạy xuống mừng rỡ: Ba về! Rồi nó ôm cổ tôi, trên tay cầm sổ liên lạc. Tôi chưa kịp ôm vào lòng nó đã khoe: Ba ơi! Kỳ này con được học sinh giỏi.
À, thì ra bây giờ tôi mới hiểu được nụ cười trên gương mặt vợ tôi khi nãy.
Tôi ngồi xuống ghế xem sổ liên lạc. Chà, điểm 10 hết! giỏi ghê! Vậy là nó hơn tôi, hơn mẹ nó ngày xưa rồi! Tôi hôn lên trán nó: Con của ba giỏi ghê!. Nó cười sung sướng.
Tôi hỏi nó: Con học giỏi ba sẽ thưởng cho con. Vậy con thích gì nào?.
Nó nói nhỏ vào tai tôi: Truyện tranh đi ba!
Tôi phải bật cười. Ngày thường nó mê truyện tranh, tôi làm “mặt lạnh” cấm nhưng biết tỏng là nó hay lén tôi đọc ké truyện của bạn bè. Hôm nay không lý do gì tôi không đáp ứng “yêu cầu chính đáng” về phần thưởng của nó.
Tôi rút túi, chỉ còn 20 ngàn: Ba còn có vậy, ngày mai con thích quyển nào nhờ mẹ mua cho.
Nó vòng tay lễ phép: Con cảm ơn ba!
Tôi với tay lấy remote bật ti vi: Chà, hôm nay về muộn ghê! Đã đến phần Thời sự quốc tế rồi!.
“….. Một vấn nạn đang đặt ra cho các nước vùng Nam Á bị đợt động đất, sóng thần vừa qua là tình trạng bắt cóc trẻ em, những nạn nhân đáng thương vì bị mất cha mẹ, người thân trong trận thiên tai kinh hoàng này. Tổ chức Liên Hiệp Quốc đang cử các đặc phái viên và các chuyên gia chống bắt cóc đến các trại tị nạn để cùng các cơ quan địa phương lập phương án bảo vệ trẻ em trước nguy cơ này…”
Trên màn hình là hình ảnh của những em nhỏ, đen nhẻm đáng thương và hình như trong những đôi mắt mồ côi tội nghiệp ấy còn chưa hết nỗi kinh hoàng.
Tôi bất giác thở dài. Chợt con bé nhà tôi, còn đang còn ôm cổ tôi, thì thầm:
– Con không đọc truyện tranh được không ba?
Tôi hỏi lại nó: Vậy con thích gì đây?
– Con…con tặng tiền của ba cho đến các bạn trên tivi ấy. Các bạn bị mất ba, mất mẹ tội quá phải không ba?
Tôi ôm con tôi vào lòng. Có một chữ “Nhân” mà tôi hằng mong sau này khôn lớn, con tôi sẽ mang theo làm hành trang vào đời, giờ đây qua lời con, tôi hiểu rằng ước mơ của tôi đang nảy mầm trong suy nghĩ ngây thơ mà thánh thiện của nó.
Tôi hôn lên trán nó, ừ! Tiền ba đã cho, con hãy cứ chi vào những gì mà con cho là ý nghĩa nhất. Nó hôn tôi cùng ánh mắt cảm ơn sung sướng.
Tôi đứng dậy mở cửa sổ, ánh trăng hạ tuần toả sáng mênh mông giữa vùng ngoại ô yên tĩnh. Cây mai bên hiên nhà trổ sớm toả mùi hương dịu nhẹ, tôi chợt hiểu rằng chung quanh tôi nụ xuân đang bắt đầu.

Đà Nẵng, tháng 02 năm 2005.
Viết sau đợt sóng thần Indonexia (25/12/2004)