Tương tư

Image result for sông chiều

Gặp nhau chi giữa đời thường
Phận duyên phải nợ giữa dương gian này
Rượu nồng uống cạn chưa say
Men tình chưa ngấm đã ngây hương tình

Sông đời nỗi nhớ chông chênh
Xoay con thuyền nhỏ giữa ghềnh tương tư
Đã không chín đợi mười chờ
Gieo chi ước hẹn đôi bờ nhân gian?

Xin đừng gán nợ đa đoan
Mà đèo bòng nỗi ăn năn nợ đời
Trao nhau dù chỉ nụ cười
Vẫn dâng màu mắt một trời nhớ thương

Em về xa, cõi mờ sương
Ta về với cõi vấn vương nỗi mình
Sương khuya đẫm đóa hoa quỳnh
Bâng khuâng đọng với chút tình, bâng khuâng.

Tháng giêng – 2017

Chiều tím Huế

Image result for Huế buồn

Huế vẫn vậy, luyến lưu từ dạo ấy
Một chút buồn để một chút xa xăm
Vẫn màu áo trinh nguyên thời thiếu nữ
Tím một thời hay tím cả trăm năm?

Em trở lại, thời gian chừng hóa đá
Trầm tích xưa thành địa chất lớp tầng
Ở mỗi lớp xới lên từng kỷ niệm
Cho người về đứng mãi giữa bâng khuâng

Thành quách cũ rêu phong mờ bóng nguyệt
Vết chân nào, sỏi đá những buồn trông
Kỷ niệm cũ viết lên thành cổ tích
Em, Con Đò, lỗi hẹn một dòng sông.

Ừ em nhé! Thời gian, màu huyền thoại
Như Hương Giang trôi mãi giữa trời chiều
Hãy giữ nhé! Yêu thương thời con gái
Cố đô buồn vẫn thắm một trời yêu!

 (ĐN tháng 11/2016)

Em về cùng giấc chiêm bao

Như một giấc mơ, em chợt đến bên đờ.
Ta bồng bềnh giữa Cõi Thiên Thai
Có ai bảo giấc mơ đời là thực?
Ta là ai? và em đã là ai?

Em là ai? sao chợt đến giữa đời.
Đời rất thực và em về rất thực
Đêm bên em, nghe niềm riêng thao thức
Môi em mềm hay giọt rượu ta say!

Em là vầng trăng, là cánh hoa rừng
Dung dị quá mà ngọt ngào hương sắc
Đôi mắt em, cả trời xanh trong vắt
Tóc em đùa làm gió phải hờn ghen.

Nào có phải kiếp nào ta đã đợi
Nên hương tình giờ cứ tựa chiêm bao
Em đâu hẹn nhưng rồi em đã tới
Vỗ hồn ta về tận cõi xôn xao

Em đi rồi, như cơn mơ tan giấc
Chỉ còn ta đau đáu vọng chờ em
Giấc mơ hoang dẫu hư mà rất thực
Để tim ta xao xuyến những nỗi niềm

Tháng 9/2016

Mùa thu và Biển

By Võ Nhất Thủ

Em ra đi mùa thu
Mùa thu không trở lại
Em mang theo mùa thu
Anh nghe lòng tê tái

Biển chiều nay mênh mông
Cánh buồm xưa xa mãi
Sóng bạc đầu nhớ mong
khoét lòng bờ đau nhói

Ngày xưa chưa ra biển
Tưởng rằng biển lặng im
Biển,
Mùa thu
và Sóng
Cồn cào nỗi nhớ em.

Ta hóa kiếp giã tràng
Cát xây thành nỗi nhớ
Đợi cánh buồm xa xưa
Sóng vô tình đánh vỡ.

Chỉ còn hương mùa thu
Rơi sắc vàng trên sóng
Ta chờ em, chờ em
Bên Biển Đời vô vọng

ĐN 11/9/2016

Viết với mùa thu

By Võ Nhật Thủ

Ta đợi mãi một mùa thu dang dỡ
Ngày chia xa  em biền biệt bên trời
Để ta lại, Mùa Thu và Nỗi Nhớ 
Áng mây chiều năm tháng cứ chơi vơi.

Ánh mắt cũ giờ về đâu em nhỉ?
Đắm giùm ta một sắc nhớ thu xưa
Thu mộng mị, tương tư từ dạo ấy
Để ai gieo sắc nhớ tự bao giờ

Em về đâu? mang theo mùa thu ấy
Ta gọi tìm, em đi mãi, Về đâu?
Những mùa thu đi qua rồi trở lại
Để ta chờ ướt đẫm mấy mùa ngâu

Ta chờ em
Chờ em…
Mùa thu xưa xa ngái
Lá vàng rơi lay lắt những heo may
Em lỡ hứa mà sao không trở lại?
Để mùa thu thành nỗi nhớ đong đầy!

(ĐN 11/9/16)

Tình xa

By Võ Nhật Thủ

(Tặng: ĐL Trang)

Tôi về tìm cánh phượng xưa
Câu thơ còn dở lời chưa cạn lời
Em như mây trắng ngang trời
Bỏ tôi ở lại một thời tương tư

Vở xưa nát cánh thư từ
Lòng xưa nát vụn vần thơ học trò
Lửa lòng gửi với tàn tro
rắc lời tiễn một con đò sang sông

Ngày em pháo nổ rượu hồng
Sân trường tôi đã hết trồng cây si
Biệt ly, tình nhé! Biệt ly
Trăm năm không đặng duyên gì đành thôi

Tôi về gói hết tình tôi
Chôn theo kỷ niệm những bùi ngùi thương
Tôi đi, sương gió dặm trường
Trả em, trả hết con đường tôi qua

Trả em một giọt tình xa
Giọt vui em nhận, trao ta giọt buồn.
Đà Nẵng 20/6/2016

Ru giấc ngàn năm

Bạn tui đi rồi!
Dòng buồn này tui viết về bạn. Chỉ là dòng tự sự thôi! mong bạn tui vui với giấc ngủ ngàn đời.

…………

Thôi bạn nằm lại với Gò Nổi quê chồng Diễm nhé! Để làm con dâu hiếu thảo ngàn đời. Có vầng trăng quê giữa trời khuya vằng vặc, có hương đồng gió nội, có sóng lúa rì rào ru mãi ngàn năm.

Khúc ngàn năm là lời ca dao của ông, của bà, của cha, của mẹ. Bên bốn tao nôi cho anh Chính vào đời, là khúc hát chắt chiu của bao đời nắng lửa, thắm nghĩa tình thương lắm một làng quê.

Lời ca dao có cánh diều và cả những dòng nước mắt. Đạn bom nào khóc lặng giọt mồ côi. Làng quê ấy có tuổi thơ của chồng nhọc nhằn cùng bao số phận, nhưng vẫn can trường từ giông bão lớn lên.

Ờ cái buổi ngày xưa hai người thành chồng thành vợ, bạn thương mẹ chồng tần tảo với nương dâu. Đời kén, đời tăm, nong tơ tất bật, mùa lụt năm nào lúa gặt giữa canh thâu. Nhọc nhằn ấy nhưng mỗi người Gò Nổi, vẫn ngọt ngào “Miền đất đã xanh dâu….”

Bạn bỏ lại cuộc đời với bao điều trăn trở, giáo án dở dang để đồng nghiệp viết giùm. Những công trình bên án sách chưa xong, xin giao lại lớp đàn em một ngày kia viết tiếp. Trang Facebook vẫn còn tên Truong Diem nhóm bạn bè vẫn kết nối đêm đêm, những lời comment nhóm 3C vẫn gửi vào với bạn, mình vẫn viết chuyện cười, mà giọng cứ… cà lăm!

Thôi bạn về, từ biệt kiếp trăm năm! Từ cát bụi rồi ta về cát bụi, Vô hạn là thời gian nhưng đời người là bóng câu qua cửa. Phúc phận nào cũng “sanh ký, tử quy”. Đất bạn nằm sẽ trọn nghĩa phu thê, như câu hát ca dao trọn đời chung thủy.

À ơi…
Thương nhau chín đợi, mười chờ …
Bạn về nằm lại bên bờ dâu xanh
Sông Thu sóng vỗ bên gành
Ngàn năm giấc ngủ yên lành bạn tôi

Đà Nẵng tháng 8/2015