• Categories

  • Bài Được Chú ý

  • Blog Stats

    • 47,279 hits

Cô Chủ Nhỏ

Truyện ngắn: By Võ nhật Thủ

Tui là chó. Đúng nghĩa là chó như con người gọi họ nhà có 4 chân và biết sủa như chúng tui.Tui không biết họ hàng nhà tui là ai? Tui chỉ biết ai là người thương tui chăm tui, tui gọi là chủ. Thuộc tính họ chó nhà tui như rứa!

Tuổi thơ của tui, ngắn ngủi mà buồn tủi lắm! Trong bốn anh em sinh ra, tui là đứa cọc còi. Mấy đứa anh, đứa chị dành bú hết, cắn tui nữa. Chúng tham ăn, tham bú lắm! Dành hết phần nên tui bị “xi cà hoe” ngay ở tuần mới mở mắt. Thiếu ăn, thiếu bú không lớn nổi nên tui bị bọn vi trùng ghẻ lỡ hoành hành. Tui thành con chó con gớm ghiếc. Lão chủ thấy tui ghét tui, tránh tui như đám người sợ hủi. Một buổi tối lão quyết định bắt tui xa đàn, lão mang tui, chạy xe máy đến một ngã tư vứt tui ở đó rồi chạy đi.

Nếu con người ai đã từng là kẻ mồ côi, xin ăn chắc hiểu được tâm trạng tui lúc nớ. Một con chó con mới mấy tuần tuổi đã phải xa mẹ, bị vất ra giữa nơi xa lạ ồn ào xe cộ. Tui không dám xuống đường vì dòng người và xe có thể cán dập đầu tui bất cứ lúc nào. Tui chạy lon ton dọc theo hè phố, hồi nớ tui không biết chi ý thức nhưng bản năng sinh tồn của loài chó khiến tui phải chạy, phải kêu. Càng kêu càng đói. Tui đói sữa, đói ăn. Tiếng kêu tui mỗi lúc một yếu dần. Dòng người đi qua nghe tiếng kêu cũng chỉ nhìn tui thương hại, thậm chí có người phun nước miếng vì thân hình lở lói gớm ghiếc của tui.

Khuya. Người thưa dần, thưa dần. Những hi vọng cuối cùng mong một ai đó dừng lại bố thí cho tui chút thức ăn, hay cái chi đó dần tuyệt vọng. Hồi nớ tui không có khái niệm chết, vì không biết chết là chi nhưng sợ, sợ lắm! Vì từ khi mở mắt với đời, dù bị hắt hủi tui vẫn có mẹ, có anh chị, có tiếng sủa, tiếng đòi ăn, đòi bú quen thuộc. Còn bi chừ, một thân đơn độc, lạnh cóng. Trời lại đổ mưa, tui không biết núp đâu cứ để mặc cơn mưa xả xuống giữa niềm sợ hãi và cơn đói cùng cái lạnh. Tiếng kêu tui oai oái giữa trời đêm dường như bị tiếng mưa át mất. Tui run rẩy dưới ánh điện đường trong cơn mưa.Tuyệt vọng!

Một chiếc xe máy dừng lại, người trên xe cuối xuống chìa tay ôm tui. Cái ấm của lòng bàn tay con người ấy tui cảm nhận còn hơn cái ấm của mẹ tui trong những lúc sởi ấm anh em tui dù thân tui còn run bần bật. Người đó ôm tui, lau khô rồi bỏ vào cốp xe chạy đi. Tui ngồi trong cốp xe bụng đói cồn cào nhưng ấm. Không gian tối thui nhưng trong tui ánh lên tia hy vọng, chắc tui sẽ có được cái để ăn.
Người í mang tui về nhà đưa tui vào một cái hộp đựng áo rách làm giường ngủ cho tui. Ỏng đi tìm thức ăn, bỏ vào chén để trong hộp. Đói. Tui ăn ngấu nghiến. Thức ăn chi không biết nhưng ngon, ngon lắm! Đến nỗi cả cuộc đời sau ni tui không bao chừ có lại được bữa ăn ngon như rứa. Đơn giản vì tui đói quá mà!

Sáng hôm sau vì tui mà có sự tranh cãi và to tiếng. Ông í là ông chủ nhà, có lòng thương cứu tui giữa trời khuya nhưng vợ ổng, là bà chủ thấy tui gớm ghiếc biểu ông liệng tui đi đâu thì liệng. Tui không thể nói bằng ngôn ngữ loài người chỉ biết nhìn ông chủ bằng đôi mắt sợ sệt và van lơn. Thằng con trai ổng, học cấp 2, là sau ni tui mới biết, thấy tui cũng phun nước bọt, bịt mũi như muốn ném tui ra khỏi đôi mắt cận 3 độ đi – ốp của nó. Số phận tui coi như xong khi bà chủ bắt tui bỏ vô trong cái giỏ để đi vứt đâu đó.

Tui hồi nớ không biến cầu trời cầu phật là chi, chỉ biết nghĩ đến đói, khát và lạnh như hồi hôm mà kinh. Tui không có ý thức chi hết. Vì nhỏ quá mà! Nhưng đêm trải nghiệm vừa rồi cộng với bản năng cho tui biết thế nào là khiếp sợ.
Đúng lúc đó một người trong gia đình xuất hiện. Đó là cô bé tật nguyền đi trên chiếc xe lăn. Có lẽ vì nghe cả nhà cãi ỏm tỏi về tui nên cổ bị đánh thức từ phòng ngủ lăn xe ra ngoài. Cô bé nhìn tui bằng ánh mắt cảm thương tội nghiệp. Sau đó cô bé nói là để tui lại cho cô bé. Cả nhà đều im. Lời cô bé như một mệnh lệnh không ai dám cãi. Tui được đem ra khỏi giỏ và về lại cái giường ấm hồi hôm ông chủ làm cho. Tui cám ơn Cô Chủ Nhỏ (tui gọi Cô Chủ Nhỏ bắt đầu từ đó) bằng cái vẫy đuôi ríu rít là kiểu bày tỏ lòng biết ơn của loài chó.
…….
Đó là đoạn tuổi thơ kinh hoàng nhứt trong đời tui. Sau đó, dù tui có gớm ghiếc nhưng Cô Chủ Nhỏ một lòng thương yêu tui. Cô tắm rửa cho tui. Lần đầu tiên trong đời tui được đối xử bằng lòng thương yêu mà ngay cả mẹ tui cũng không dành cho tui trước đó. Nước mắt tui ứa ra. Cô Chủ Nhỏ bảo ba cổ mua thuốc ghẻ, thuốc lác về xức đầy mình tui. Tui đau lắm, rát lắm nhưng tui không kêu, không ẳng. Tiếng kêu đau của tui sẽ làm lòng Cô Chủ Nhỏ quặn lại. Tui biết rứa! vì cổ luôn dành cho tui tình thương bằng những cái vuốt ve, và tiếng gọi trìu mến. Cổ đặt cho tui tên Lu.

Tui đã vượt qua nỗi đau và bệnh tật, thân thể mỗi ngày được Cô Chủ Nhỏ chăm sóc và luôn chia xẻ phần ăn của mình cho tui nên tui lớn lên và đẹp mã.
Tui thương Cô Chủ Nhỏ lắm! Mà tui không biết tại răng cổ bị teo hai chân không đi được nên cứ phải ngồi xe lăn? Cả nhà sáng ra là ai đi phần nấy đến trưa, đến tối mới về. Trong nhà chỉ còn tui với Cô Chủ Nhỏ. Tui vui đùa làm trò cùng cổ. Cô Chủ Nhỏ vui lắm cứ bày tui đủ thứ trò tui làm được cô cứ cười khanh khách.

Hóa ra sự có mặt của tui trong gia đình này đã đem lại nhiều tiếng cười vì tui đã làm vui Cô Chủ Nhỏ. Mà hình như cổ là báu vật của gia đình này nên ai cũng dành cho cổ lòng yêu thương. Thấy cổ vui ai cũng vui. Nhờ rứa tui cũng được thương lây. Thằng anh cổ dù ghét tui đến mấy nhưng thấy em mình vui cũng không dám nạt nộ tui. Mà lỡ có nạt nộ là bị cái mắng từ Cô Chủ Nhỏ nên hắn cũng biết sợ.

Sau ni tui lớn Cô Chủ Nhỏ bày tui, dạy tui nhiều thứ lắm! Dạy tui cách ăn cách đi vệ sinh và thậm chí dạy cho tui hiểu tiếng người. Cô Chủ Nhỏ với tui là chị là thầy còn cổ luôn coi tui là bạn. Tình bạn cổ dành cho tui đầy tình thương và trách nhiệm. Có hôm tui bị Tào Tháo rượt đến bỏ ăn. Cổ cũng buồn không ăn. Cổ nằng nặc bắt ông chủ đưa tui đi bác sĩ chó để khám và trị bệnh. Tui khỏi bệnh cổ mới chịu ăn.

Tui cám ơn cuộc đời này đã cho tui từng là một chú chó ghẻ lở. Vì ghẻ lở nên mới bị tống ra khỏi nhà để may mắn tui được về với Cô Chủ Nhỏ, về với vòng tay yêu thương và trìu mến của một tấm lòng người dành cho kiếp chó như tui. Trong mắt Cô Chủ Nhỏ chưa bao tui là chó mà luôn được coi là bạn.

Tui đâm ra thương và kính trọng con người. Họ thiệt vĩ đại! Họ không chỉ biết yêu thương đồng loại mà còn thương và tôn trọng đến cả loài chó như tui. Bởi suy nghĩ như rứa nên từ bản năng loài chó hễ thấy ai lạ là sủa tui thấy con người là cứ thân thiện vẫy đuôi.

Bữa nớ cô chủ còn đang ngủ, tui chạy ra vườn làm một phát ị. Nhà đi vắng hết, chợt có hai người đàn ông lịch thiệp lắm! Họ đi xe máy lại mở cổng. Tui nghĩ chắc là bà con thân thiết chi của ông chủ nên ngồi trong hiên nhìn ra vẫy đuôi thay cho lời chào thân thiện. Họ đẹp quá! lịch lãm quá! Con người thật tuyệt! Lúc đó trong đầu tui chỉ toàn ý nghĩ ngưỡng mộ. Một người đi vào, nhìn tui. Tự nhiên phóng ra một phát gậy trúng vào đầu tui. Tui chỉ kịp kêu lên một tiếng “ẳng” rồi ngất lịm. Thằng người í tóm thân xác mềm oặt của tui nhảy lên xe máy chạy vù biến mất.

Lúc tui tỉnh lại, thiệt ra tui không còn tỉnh nữa mà hồn tui tỉnh thì đúng hơn. Thằng người đập tui chết rồi! Tui đau đớn nhận ra tui không còn trên dương gian. Hồn tui phiêu diêu, tui về lại nhà. Cô Chủ Nhỏ vẫn chưa thức dậy. Đống máu từ đầu tui vẫn còn tươi rói. Tui muốn vào nhà gọi Cô Chủ Nhỏ nhưng một ai đó ngăn không cho tui vào. Tui tru lên những tiếng kêu âm hồn của một ma chó nhưng nào ai biết, ai nghe! Tiếng tru đau thương đến tận cùng, tui khóc nhưng làm chi có nước mắt?

Tui lang thang đi tìm thân xác mình. Hai thằng đập tui, mang tui đến Quán Thịt Cầy, môt thằng giơ hàm răng trắng hếu cười với lão chủ quán rồi đổi thân xác tui với mấy đồng bạc.Chiều đó xác tui bị thui vàng ươm, đám người xì xụp ăn, gặm thịt tui, xương tui, nốc vào người những cuốc rượu rồi khề khà thích thú khen ngon. Tui tởm lợm. Hóa ra loài người cũng lắm kẻ đáng kinh tởm.

Đêm đó tui là ma chó, tui về lại ngôi nhà Cô Chủ Nhỏ. Cô khóc ngất lắm lần. Nước mắt cô hình như khô đặc, giọng cô khàn đi khi gọi tên tui: Lu ơi! Lu ơi! Tiếng gọi của cô đau nhói giữa trời đêm.

Ngày mai, và ngày mai nữa, trên chiếc xe lăn ấy Cô Chủ Nhỏ đã mồ côi tui. Niềm vui của một cô bé tàn phế chỉ biết gởi niềm vui cùng tui, người bạn nhỏ bốn chân đã bị chính loài người của cô giết mất.
Tại răng lại rứa? Tui có tội tình chi? Tui chỉ biết sống thân thiện, với tình yêu của loài chó để ngày lại ngày đem chút niềm vui cho Cô Chủ Nhỏ tàn phế vốn đã chịu quá nhiều thiệt thòi. Tại răng có người lại tàn nhẫn đến rứa? Lẽ nào chỉ vì lý do đáng ghê tởm: Thịt tui thơm, hay xác chết tui đổi được mấy đồng bạc?
Tui là loài chó, chính xác là ma chó không biết đâu là câu trả lời.

Tui không khóc được, bởi tui là hồn ma. Ai đó thương tui khi đọc truyện này hãy khóc giùm tui giòng nước mắt dành cho Cô Chủ Nhỏ. Tui cám ơn thật nhiều.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: