• Danh mục

  • Bài Được Chú ý

  • Blog Stats

    • 46,628 hits

Hóc Răm mùa cỏ cháy

Quê tui một dãi ruộng chạy giữa thung lũng ba bên là núi hoặc đồi người quê tui gọi là hóc. Hóc Răm được chắn bởi ba phía là đồi, nước thủy lợi không qua được nên việc cày cấy chỉ nhờ vào nước trời mỗi năm một vụ.

Tui về lại với Hóc Răm giữa trưa hè nắng cháy. Những thửa ruộng im mình nứt nẻ, cỏ trên bờ chỉ một màu trắng bạc đang khát lắm một cơn mưa chuyển mùa.
Nắng quá! Cái nắng sao chói chang như đốt cháy người thị thành.
Ừ tui về đây, hiện thân là người thị thành bởi bao năm xa quê dong ruổi. Tui không còn chịu được cái nắng quê nhà, cái nắng của một thời tui đã sống, đã tắm, tắm đến độ đen thui khét cháy.

Tui trở về, dấu chân xưa đâu dễ tìm lại nhưng dưới chân mình nền đất nóng ran vẫn cứ thì thầm lời đón chào của Đất. Đất của tui, Đất của tuổi thơ tui vui lớn với đàn bò…

Những bờ ruộng vẫn còn đây, tui vẫn nhớ từng hang cua, từng mội lươn của từng bờ ruộng, những phiến đá trên bãi cồn ngày xưa đám chăn bò bọn tui ngồi nhẵn thín chừ đã bong lên một màu rêu mốc.
Những khoảnh đồi ngày xưa giờ đã khác, khác xa lắm! Đồi tranh không còn, đồi sim cũng mất, người ta đã thay đồi sim, gốc bứa của tui xưa bằng rừng cây lá tràm, lá keo hứa hẹn một mùa thu hoạch. Tui nhìn lên đồi sim thuở ấy, cố lục trong đám trầm tích thời gian để bươi tìm dấu xưa kỷ niệm.
Ừ còn đâu tiếng chim xưa rộn rã giữa trưa hè? Còn đâu đồi sim mà ngày xưa tui cùng đám thằng Hoa, thằng Lai dành nhau trái sim chín mọng?

Tui bước đi, như con thuyền trôi về với dòng sông tuổi thơ, dòng sông ấy không có nước sóng sánh đôi bờ, không có con thuyền cắm sào đứng đợi chỉ là dòng thời gian vô định đưa tui về với bến đậu tuổi thơ xưa. Dòng sông thực có khi cạn khốc trơ đá cát cả lòng nhưng Dòng Sông Tuổi Thơ tui chưa một lần biết cạn, cứ chảy mãi ngọt lành trong trái tim và nỗi nhớ riêng tui.

Tui lớn lên với vùng quê rứa đó! Nắng cháy mùa hè, rét mướt mùa đông. Tui mang hết tuổi thơ tui đi khắp xứ người để có lúc mình nhớ, mình thương dù chỉ mảnh ruộng khô cằn hay khao khát tìm về một đồi sim…

Có gì đâu bạn nhỉ! Những tấm hình cháy nắng này với ai đó nào có gì đáng giá nhưng với tui đó sẽ là khoảnh khắc dừng lại trong ký ức của cuộc đời.

Hóc Răm tui vẫn trần mình trong nắng cháy.
Tạm biệt!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: